Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội

Mợ tôi là Osin Đài Loan

Câu chuyện về Mợ Thơm người phụ nữ tần tảo đã chấp nhận cuộc sống nơi đất khách quê người, xa nhà xa gia đình với mong muốn kinh tế được cải thiện và cuộc sống bớt chật vật, nghèo đói hơn. Sau đây tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về Mợ tôi với mơ ước đổi đời nhờ công việc giúp việc Đài Loan
 
Nhà Ông Bà Ngoại của tôi nghèo lắm, năm 1995 Cậu cưới Mợ về trong nhà không có gì gọi là giá trị ngoài chiếc tivi 14ich đen trắng. Ông bà và cậu mợ chỉ có vài sào ruộng, mà ông bà thường xuyên ốm. Hai đứa trẻ cách nhau năm một lần lượt ra đời, tiền không có nên các em không có gì ăn ngoài cơm rối khoai với sắn. Cậu đi làm thợ xây, tiền công chỉ đủ chi tiêu trong ngày, nếu ông bà ốm hay con ốm là phải đi vay tiền.
 
Mợ Thơm - giúp việc Đài Loan

Cuộc sống cứ như vậy kéo dài 5 năm, Mợ cảm thấy bế tắc về cuộc sống khi cứ phải đi vay mượn lấy gì để trả? Trong khi đó bạn bằng tuổi đã xây được nhà, mua xe máy. Trong lần gặp mặt bạn cùng học, có chị bạn nói đến vấn đề đi sang Đài Loan làm giúp việc. Sau buổi đó khi về nhà, trong suy nghĩ của Mợ không ngừng nghĩ đến việc đi làm. Mợ không chần chừ được nữa, liền đề xuất ý kiến với Cậu.

Cậu đã suy nghĩ và có chút đắn đo bởi con vẫn nhỏ, hơn nữa cậu không muốn Mợ đi làm xa, sang bên đó có một mình, không người thân không biết tiếng. Bằng sự thuyết phục của mình và cuối cùng cậu cũng cho Mợ đi sang làm giúp việc bên Đài Loan.
Mợ bắt đầu học tiếng, học cách giao tiếp và học những món ăn đơn giản của người Đài. Những cái bắt chước thì mợ học rất nhanh, nên Mợ có thể giao tiếp một cách đơn giản. Mợ hoàn thiện thủ tục để lên đường sang Đài Loan, con nhỏ và bố mẹ già gửi gắm lại cho chồng chăm sóc.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay, mợ cũng có chút lo sợ, lo sợ nếu mình bị bán nếu mình không thể trở về… Cái suy nghĩ ấy biến mất khi có người gọi giật giọng với Mợ, Mợ còn đang lơ ngơ chưa hiểu họ nói gì? Mợ chỉ hiểu cách chỉ tay của họ là: Hãy đi theo tôi. Mợ mạnh dạn theo chân họ đến một ngôi nhà sạch sẽ, gọn gàng, Mợ bước chân vào thì thấy trong nhà chỉ có hai ông bà đã già.

Lúc này không cần họ giới thiệu nữa mà Mợ hiểu rằng: Mình sẽ ở lại ngôi nhà này làm giúp việc. Công việc chăm sóc người già không đơn giản chút nào, bởi ông thì bị liệt ngồi xe lăn còn bà thì bị mắc chứng bệnh an-giê-mơ. Trong nhà chỉ có hai ông bà, con cái của ông bà đã có gia đình riêng và họ bận đi làm nên không có thời gian chăm sóc. Các con của ông bà đã thuê không biết bao nhiêu người giúp việc, nhưng họ đều nghỉ việc vì họ không chịu được với chứng nhớ nhớ quên quên của bà, rồi mỗi khi nâng đỡ ông rời khỏi xe lăn bởi cơ thể ông rất nặng.

Khi nghe giới thiệu về công việc, cách tay của Mợ sởn da gà nhưng Mợ luôn nghĩ công việc nào cũng có khó khăn. Mình phải vượt qua bởi mình không có đường lùi, Mợ phải trả nợ số tiền Mợ vay để đi, nếu giờ bỏ cuộc thì lấy đâu tiền để trả nợ. Theo đúng nghĩa của người giúp việc, Mợ được bàn giao công việc rất nhanh chóng. 

Ngày đầu tiên do chưa quen nên Mợ không ngủ được cộng thêm nỗi nhớ nhà, nhớ chồng và thương con còn quá nhỏ, Mợ dạy từ sớm để lau chùi nhà cửa và giặt quần áo. Đến đúng 7h gọi ông bà dạy và ăn sáng, ăn sáng xong thì đưa ông bà đi quanh vườn. Nếu cứ như vậy thì người giúp việc lại rảnh rỗi và nhàn hạ quá.

Ngày làm việc thứ hai, cũng thực hiện giờ giấc như hôm trước. Ôi thôi! khi bước vào phòng của bà, nồng nặc mùi thối thì ra bà đã đi vệ sinh ra giường. Lúc đó Mợ rửa cho bà sạch sẽ và nói khéo để bà ngồi yên đó, Mợ quay vào phòng dọn và giặt ga trải giường. Còn ông mỗi khi muốn đi vệ sinh là Mợ phải gồng mình để dìu ông vào nhà vệ sinh.

Quả thực đi giúp việc không đơn giản như mình nghĩ, lúc dọn dẹp mệt và mùi vẫn ám ảnh thì Mợ không thể ăn nổi cơm. Có lúc bị bà chủ đổ lẫn các loại vào nhau để Mợ ăn,  lúc đó như nước mắt chan cơm vậy và nghĩ sao mình lại khổ như vậy?
Mợ thiết nghĩ nếu cứ như thế này thì mình cũng rất mệt, Mợ đã rèn cho bà đi vệ sinh theo giờ và cả ông cũng vậy. Sau một tuần đưa ông bà vào “ khuôn khổ” giờ đi vệ sinh, giờ đây căn phòng của ông bà không chút mùi hôi tanh nữa.

Mỗi tuần các con của ông bà thăm ông bà dịp cuối tuần, có vẻ như họ cũng rất hài lòng với người giúp việc này. Nhà cửa thì sạch sẽ, gọn gàng, giường đệm của ông bà không có mùi hôi. Họ cũng rất hiểu việc chăm sóc người già không dễ chút nào, họ đến trả lương cho Mợ và động viên Mợ hãy giúp họ chăm sóc bố mẹ.

Công việc ngày qua ngày trôi đi, Mợ cố gắng không chi tiêu riêng cho mình mà gửi hết số tiền lương về cho Cậu trả nợ, số nợ ấy rồi cuối cùng cũng được trả xong sau khi Mợ đi được 4 tháng. Vì các con ở riêng nên nếu Mợ muốn về thăm nhà chỉ có dịp họ được nghỉ lễ thì Mợ mới được về. Nên 1 năm Mợ được về 1 lần thôi, tuy không nhiều nhưng Cậu Mợ cùng cố gắng vun đắp để gia đình có cuộc sống tốt hơn.
Trong gia đình Cậu Mợ tôi bắt đầu thay đổi dần với sự xuất hiện thêm đồ dùng trong nhà, ban đầu là tivi màn hình phẳng sau đó là xe máy…...sau 3 năm thì Cậu Mợ tôi đã xây được ngôi nhà nho nhỏ, gọn gàng.

Nếu các bạn đang gặp khó khăn và muốn thay đổi cuộc sống. Vậy tại sao các bạn lại không tạo cho mình cơ hội đi làm giúp việc tại Đài Loan để có cuộc sống tốt hơn giống như Mợ của mình?
 
Bình luận Facebook
bình luận form